Các người không lên sân khấu nhưng ngày nào chả diễn! Ta còn lạ gì chuyện thầy cô giáo diễn bài khó rồi đẩy học sinh đi học thêm, bác sĩ diễn bệnh nặng khó chữa rồi kê thuốc mắc tiền, doanh gia diễn tặng quà từ thiện để truyền hình lăng xê không công, cảnh sát diễn mặt sắt nhạt hoét để vòi tiền của xế, quan chức diễn thủ tục khó khăn cho dân đút phong bì… Muốn ta kể nữa không? - Thôi thôi, năm sau chúng tôi sẽ cúng giỗ đàng hoàng, khỏi kể nữa! mà nè, nói vậy chẳng lẽ không ai nằm ngoài tay tổ? - Có chứ: cha con “người rừng” ở Quảng Ngãi! Người già chuyện.
Các ngươi lâu nay nhờ tổ độ mà khấm khá, sao lại nói không biết tổ là ai? Không sợ. Phiếm - Này, sao các ngươi không đếm xỉa gì đến ngày giỗ tổ nghiệp vậy? Tất cả ngơ ngẩn: - Ủa, ba vị là ai mà tự xưng tổ nghiệp, lại đòi chúng tôi làm giỗ? - Ba chúng ta là tổ của nghề sân khấu.
Tổ trác hả? - Nhầm rồi mấy ông ơi, bọn tôi đâu có lên sàn diễn bao giờ, lại làm đủ thứ nghề từ thầy thuốc, càn, nhà buôn tới viên chức công lực, quan chức… thì làm sao chung tổ nghiệp được? - Không nhầm đâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét