Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Cựu quán quân Sao hay hay Mai Hoàng Tùng: 10 năm với nỗi oan “mua giải”.

Gia đình cựu quán quân Sao Mai Hoàng Tùng

Cựu quán quân Sao Mai Hoàng Tùng: 10 năm với nỗi oan “mua giải”

Nhờ sự cổ vũ cổ vũ này, tôi bỏ trường Sư phạm ở Quảng Ninh để hành lí lên Hà Nội thi và đỗ vào khoa Thanh nhạc”. Không bày tỏ, không gặp gỡ báo chí để “nói lại”, Hoàng Tùng nhớ lại. Anh kể: “thời khắc đó, thầy Quang Thọ- người dạy thanh nhạc trực tiếp của tôi đã bảo tôi đến nhà thầy tập dượt, cơm thì có cô nấu cho ăn.

Thế mà ở cuộc thi năm 2003, Hoàng Tùng đã vướng phải lời đồn này. Sự yêu mến của mọi người là động lực để anh càng ngày càng thành công hơn, không chỉ trong sự nghiệp ca hát mà còn ở cả lĩnh vực kinh doanh nhà hàng và truyền thông, tổ chức sự kiện.

Sau giải Sao Mai, Hoàng Tùng chọn công việc làm ca sĩ ở Đài Tiếng nói Việt Nam. Biết tôi không có tiền nên hôm nào đi ăn với thầy Quốc Hưng là bữa đó thầy đều tranh trả tiền. Sự thật về lời đồn “mua giải”  Sao Mai năm 2003 là năm giao hội nhiều thí sinh sáng giá Khánh Linh, Ngọc Khuê, Phương Thảo… nên nhiều dự đoán đều nghiêng về những thí sinh được chú ý này.

“Tôi có hai người thầy ơn nặng như núi. Tôi cấn cá mãi không muốn thi vì nghĩ rằng, học trường Sư phạm thì còn có thể đi dạy thêm môn Toán hay Văn gì đó, chứ học nhạc thì dạy thêm thế nào được? Hơn nữa, nếu chẳng may đỗ thì lấy tiền đâu mà học khi cả nhà chỉ trông đợi vào vài trăm nghìn đồng lương của mẹ? Em trai tôi khi đó cũng vừa đỗ đại học nữa, nếu mình lên Hà Nội thì sẽ ra sao? Nhưng vì nghĩa tình với thầy, tôi vẫn đi, cốt là để cho thầy vui lòng mà thôi.

Thầy bảo, “cái giường này có chí ít hai người được giải thưởng rồi. Khi tôi lên Hà Nội học, thầy Quốc Hưng đã phải nhường chiếc giường ở KTX của thầy cho tôi ở, còn thầy thì dọn ra ngoài. Hiểu được tâm lý của tôi, thầy Quang Hưng trấn an: Em cứ lên thi đi, thầy trò mình có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Đến nỗi, chiếc ti vi - phần thưởng của giải Nhì Tiếng hát truyền hình Quảng Ninh (người đoạt giải Nhất năm đó là Khả Ngân, sau này là vợ của Hoàng Tùng), tôi đã phải bán đi để mua một bộ vest và đôi giày xịn một chút để đi thi cho ra phết.

Nơi thì nói, vì Hoàng Tùng là người Quảng Ninh nên tỉnh Quảng Ninh bỏ tiền “vận động hành lang” để người của tỉnh nhà chiến thắng. Mang trong lòng “nỗi oan” 10 năm, đến hiện thời Hoàng Tùng mới lên tiếng phân trần. Thế mà không hiểu sao, khi anh được giải Sao Mai, lời đồn lại đến với anh một cách vô cớ như thế. Chiến thắng nhờ đổi thay vào phút chót   Bố tôi chỉ là tài xế  “Còn chuyện bố tôi là Phó giám đốc Sở ư, kỳ thực thì bố tôi là công nhân tài xế, lại nghỉ việc theo chế độ “một cục”.

Đó chính là nhân tố bất thần và “xuất thần” mà Hoàng Tùng đã làm đổi thay kết quả cho chính mình”. Chính sự mạo hiểm so với người đi trước, bằng giọng hát cao chon von của mình, BGK đã đặt bút chấm cho Hoàng Tùng điểm số cao nhất để trở nên người thắng lợi. Về nỗi buồn đã trôi xa 10 năm, Hoàng Tùng kể lại câu chuyện đồn với tâm cảnh khá nhẹ nhàng: “Thực ra thì thời khắc tôi đi thi khó khăn lắm, còn không có đủ tiền để sắm cho mình bộ vest nữa.

Như thế thì làm gì có tiền để mà lo những việc khác? Thấy tôi có khả năng, thầy Quốc Hưng động viên tôi thi vào nhạc viện.

Lúc đó, anh còn ước ao, giá như mình chỉ giành giải Nhì thì có lẽ anh sẽ không phải buồn khi hàng ngày luôn đón nhận những thông báo sai sự thực về cuộc sống và giải thưởng của mình. Nhà báo Ngô Bá Lục, người có mặt ở cuộc thi năm đó cũng cung cấp một chi tiết khá khích về lý do Hoàng Tùng được giải nhất Sao Mai: “Theo “kịch bản” ban sơ, Hoàng Tùng sẽ hát bài “Tôi là người thợ lò” (Hoàng Vân) ở tông vừa phải, nhưng trước đêm chung kết, Hoàng Tùng đột ngột đổi thay ý định, nói là sẽ hát ca khúc này cao hơn một tông.

Nhưng từ chỗ may mắn giành giải Nhất, Hoàng Tùng sau đó đã nhận ra mình thật “đen đủi” vì thắng lợi này. Chính vì Vậy mà khi Hoàng Tùng giành chiến thắng, không ít lời phao đã ùa đến.

Với bản chất ưa lặng lẽ, Hoàng Tùng hàng ngày mang lời ca tiếng hát của mình đến với mọi nhà, khiến anh đã quên đi nỗi oan về lời đồn mua giải nhiều năm trước. Đó là thầy Quốc Hưng và thầy Quang Thọ - giảng viên Nhạc viện Hà Nội. Em ở đây thể nào cũng gặp may mắn”. Cứ nghĩ là thầy cổ vũ, nào ngờ hai năm sau tôi được giải Sao Mai thật”, anh san sớt.

Nhưng thế cục thật kỳ lạ, người hám thì không đạt được, tôi cựu là trai huyện, bản tính lại buổi, ngại va thì lại gặp nhiều may mắn trong sự nghiệp”. Tôi không dám ước mơ hão huyền mà tự xác định là học Sư phạm ở Quảng Ninh xong sẽ an phận làm đay. Nhạc sĩ Đỗ hoá nhi - Trưởng ban Giám khảo cuộc thi khi được chất vấn về giải thưởng của Hoàng Tùng cho biết, ông đã cho Hoàng Tùng số điểm cao nhất trong đêm chung khảo; đồng thời ông cho rằng, “có thể trong thời điểm khăng khăng đó, cậu ấy đã mô tả tốt hơn những người khác”.

Đó là thầy và Đăng Dương - được giải nhất Opera toàn quốc. “Không còn là dư luận, một số người đã nói rằng, vì Hoàng Tùng có bố làm Phó giám đốc Sở văn hóa tỉnh Quảng Ninh nên mua giải cho.

Mẹ tôi là công nhân ngành điện, cũng về hưu non, lương tháng chỉ được vài trăm nghìn đồng. Không biết chiếc giường đó có làm nên sự may mắn cho Hoàng Tùng hay không, nhưng có một điều chắc như đinh đóng cột rằng, để có được giải thưởng lớn như Sao Mai, Hoàng Tùng đã phải gắng hơn nhiều người khác.

Ăn xong lại tập miệt mài trong phòng thu nên sai nốt nào, yếu ở đâu… đều được thầy uốn nắn kịp thời”. Nghe những thông tin đó, tôi chỉ biết buồn chứ không thể làm gì khác hơn.

Thanh Hà. Ca sỹ Hoàng Tùng  Hoàng Tùng kể rằng, ngay từ khi lên Hà Nội học, gia cảnh nghèo túng của anh không có gì xa lạ với các thầy cô, bạn bè trong trường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét