Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Tốt hơn [18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về "mẹ điên" đáng để suy ngẫm.

Sợ công an bắt

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Chị Mùi có tiền sử bệnh tâm thần nên thỉnh thoảng có những hành động khá hiểm như ngồi trên thành cầu. Max cảm thấy khó khăn khi mình và mẹ con chị Mùi bị phong toả hằng ngày như vậy.

Khi đứa con đã yên giấc. Bốn chục nghìn một tháng thôi. Cùng ở với một gia đình ở Đông Hà. Chị vẫn còn thức rất khuya

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Nghiện. Và thằng bé cứ hay phải chạy để đuổi kịp nhịp bước nhanh của mẹ như thế. Và hai mẹ con rất thương nhau.

Họ đi xin ăn. Trong khi Phả dựa người vào lưng mẹ. Thế rồi tôi đổ ngưỡng mộ cái tình mẫu tử ấy

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Sợ không thể tồn tại. Tối tối. Niềm hạnh phúc giản đơn của họ cứ lẩn quất trong tâm tưởng tôi và thôi thúc tôi đấu tìm hiểu và cảm nhận cuộc sống của mẹ con chị. Người can ngăn anh vì cho đó là một việc vô trò vè.

Chị bỏ hàng giờ nhặt cả trăm ống kim tiêm ra khỏi lối đi và xếp lại thành đống. Hai mẹ con chị hoàn toàn trắng tay

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Mẹ con chị Mùi lại kỳ cọ cho nhau dưới sông. Chị đứng bên bờ sông gọi thằng Phả đang còn nghịch nước.

Đó là điều khôn xiết lạ lẫm ở tổ quốc tôi. Để cho cháu sau này được ngoan ngoãn hơn. Chị Lê Thị Mùi. Có một nần cai sữa để gửi ở nhà dì thôi

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Trần Văn Phả. Chị nói con trai chị là nguồn vui của chị. Đà Nẵng để chụp ảnh về những nạn nhân bị nghi nhiễm chất độc da cam. Và trong cái tình cảm mẹ con nà có một núc ôm con mà cảm thấy thương con đến lồng làn. Cùng ăn. Tôi lang thang theo họ suốt 2 tuần liên tục

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Max đã hoàn thành dự án ảnh thứ hai ở VN. Sau khi hai mẹ con đã chơi đùa thỏa thích. Về mong ước giản dị và tâm trạng ngập tràn niềm hy vọng của mẹ con chị. Có một núc như thế đấy.

Chị Mùi đem theo toàn bộ gia tài chị có trong một chiếc túi rảo bước phía trước cậu con trai trong khi thằng bé đang chạy theo để bắt kịp mẹ. Chị ấy thậm chí còn thích cuộc sống không nhà cửa hơn là bị nhốt trong một trọng tâm tầng lớp

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Hàng ngày mẹ con chị Mùi đi giữa đống kim tiêm cứ tăng dần lên dưới gầm cầu Long Biên. Nhà chồng không cưu mang viện trợ. Chị ấy bị đặt bên lề xã hội. Chị là người tín Phật và tin rằng chị đang giúp mọi người xung quanh bằng cách đó. Sau khi lang thang cả ngày cùng mẹ con chị Mùi.

Giấc ngủ ý

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Có một điều kỳ lạ ở họ đã làm tôi đổi thay. Chị ấy cho tôi thấy vớ chúng ta đều là con người với tất cả ý nghĩa nhân văn của từ này”.

Từ lúc trên cầu đến khi hai người tới một bãi tắm ven sông Hồng. Sau ngày Hà Nội mừng Tết Nguyên Đán. Quảng Trị.

Hiện nay hàng ngày đi xin thì cũng muốn dạy cho cháu một cái nễ phép

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Cháu rất yêu và quí mẹ”. Chị nắm tay con trai khi đi dạo trên đường cao tốc ở Hà Nội.

Vn. Thằng con trai chị đang lon xon chạy chân trần. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy điều gì giống thế. Chị và đứa con trai vẫn tràn ngập niềm hy vọng vào một ngày mai tươi sáng

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Trung thực với cách phát âm của chị: “đến khi có cháu Phả thì tôi quyết tâm nà không có tiền chồng cho.

Tôi chú ý như thế. Bạn được cho là hạnh phúc khi bạn sở hữu một tài sản. Họ ngủ trên manh chiếu ở một góc cầu Long Biên. Ngày nào cũng vậy.

Hàng ngày muốn cháu được ngoan ngoãn thì mẹ không được nói năng những câu lỗ mãng quá để cháu tự kết nạp vào

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Chị thường có thói quen nhặt rác xung quanh nơi chị đi qua.

Người tò mò. Góc phố. Ngày nào cũng vậy. Còn cháu thì có khi nà cũngphải đi xin cho cháu ăn. Chị Mùi tâm can

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Sau khi tốt nghiệp”. Vừa để dọn sạch lối đi. Đúng như những gì anh cảm thấy. Chị không muốn lại bị bắt vì để đồ đoàn sứ ở khu vực này. "Mẹ con chị Mùi đã làm tôi đổi thay" Justin Maxon đến VN cách đây ba tháng bằng số tiền kiệm ước được sau khi thực hành một số dự án ảnh ở quê nhà về người vô gia cư và cuộc sống ở New Orleans một năm sau cơn bão Katrina.

Những tấm ảnh trung thực

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Max nói: “Tôi sẽ tìm cách quay trở lại đây trong khoảng một năm tới. Tối hôm đó. Không lúc nào rời. Chị Mùi phải cùng lúc đấu tranh với cả căn bệnh thần kinh và HIV.

Từ đó. Phả rất thích nắm tay mẹ

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Mẹ cũng phải tự rèn mẹ để cho con nó học tập thôi chứ còn không buộc cháu điều gì cả.

Max đi theo hai mẹ con từ sáng tới đêm trong mười ngày trước nhất. Và thảy đã được như ý nguyện.

Hai mẹ con đùa nghịch cả 8 giờ đồng hồ bên khúc sông đã bị ô nhiễm nặng do rác thải từ thị thành. Chị Mùi khoác tay nải trên vai. Anh đi lang thang khắp Hà Nội để khoảng đề tài chụp ảnh

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Phóng viên đã chép lại bằng văn bản. Cứ như vậy sau ba tuần. Trong khi nó còn chưa muốn về.

Từ biệt chị Mùi và bé Phả. Loại ra những trái hỏng. Rồi bất chợt nhìn thấy mẹ con chị Mùi

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Tôi theo dõi họ từ rất xa. Một website nhiếp ảnh qui tụ nhiều phóng viên ảnh VN dưới cái tên MadMax (tức Max “điên”). Và đã chứng kiến tình mẫu tử tuyệt trần của họ. Chị Mùi cầm trên tay 4 ống kim tiêm vừa nhặt được. "Mùi Và Phả" Tôi gặp chị Lê Thị Mùi và đứa con trai chị lang thang trên cầu Long Biên vào một chiều nọ. Thường là đến 12 giờ đêm để quét dọn đống giấy báo dùng làm mâm cho bữa tối

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Vào ra ga. ”. Thường thì ven bờ sông. Rồi quay lại với mẹ con chị Mùi cứ ba càng ngày càng lần để hoàn tất những tấm ảnh chung cuộc trong dự án. Hai mẹ con đi bộ gần 2 cây số quanh thị thành. Đến được hai tháng rưỡi nà hết sạch

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Chị mặc độc chiếc quần soọc. Thêm một đôi bức ảnh nữa của Maxon về mẹ con chị Mùi: Đánh răng bên sông Cắt tóc Tè nào con trai Liêu xiêu bóng nhỏ Xin hoa quả ở chợ Vui con nhé! Chăm con Người Mẹ Viên gạch vỡ Hạnh phúc thật giản đơn Mẹ và con Phút giây hạnh phúc Hờn dỗi Nhà tẩy rửa bụi đời Đăm chiêu Dưới đây là một đoạn trong câu chuyện của chị Mùi mà Justin thu âm được. Mà suốt đêm cháu cứ ra sân ngồi.

Max đã chụp ảnh mẹ con chị Mùi trong cuộc sống hằng ngày. Cảm nhận mối liên kết giữa hai người.

Max

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Trong những ngày đó. Ngày ngày. Nhưng ở đây. Đêm tối. Sau ba tuần cùng sống. Chị Mùi trông hệt như những người điên vẫn thường lang thang không áo xống

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Chị Mùi và con trai đi dạo trên cầu Long Biên và luôn dừng lại ở điểm này sau khi chấm dứt bài thể dục buổi sáng.

Người chê cười. Chị ấy theo đạo Phật. Anh còn là thành viên của photoworld. 24 bức ảnh đẹp nhất về cuộc sống hằng ngày của mẹ con chị Mùi ra đời.

Từ lúc mụ dạy đã cười rất sảng khoái ở giấc mơ đấy

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Kể: “Tôi trông thấy một người nữ giới và đứa trẻ trên cầu Long Biên.

Tôi đã đi theo hai mẹ con chị cả ngày hôm đó. Chị luôn để mắt tới Phả nhưng chị muốn để con trai được tự do chạy nhảy tới nơi nó muốn. Dù phải đối mặt với bao lăm thử thách hàng ngày.

Chị có rất ít của cải và luôn lôi ra khỏi cái chiếu cói để xếp đặt lại trước khi ra bờ sông. Max “điên” vào Quảng Trị

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Có một điều gì đó thẳm sâu trong tâm hồn cứ kéo tôi đi theo hai mẹ con.

Com. 42 tuổi. Đang cười như nắc nẻ đi lên từ một bãi tắm ven sông Hồng. Luôn có một đám đông đi theo anh. Và chị muốn thằng bé được sạch sẽ để nó cảm thấy dễ chịu hơn

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Chẳng mặc gì ngoài một chiếc quần cộc. Phả nà nhất. Hãy nghe câu chuyện của họ: “Hàng ngày cuộc sống của hai mẹ con thì mẹ ăn thế nào cũng được. (Vietdesigner). Cháu ăn sạch hơn mẹ một chút. Từ bé đến giờ chưa bao giờ xa

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Ôm hai chân đứa con trai 5 tuổi. Chị cùng con trai đủng đỉnh trên cầu. Đó là việc tìm thấy hạnh phúc từ nội tại. "Cháu hiện thời nhé. Cuộc sống lang thang vô gia cư đã theo chị và đứa con trai suốt 5 năm nay vì chồng chị đã trường đoản cú gia đình để chọn con đường hủy hoại mình bằng heroin để rồi chết vì căn bệnh thế kỷ AIDS 3 năm trước. Anh làm bộ lảng đi

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Hai mẹ con chị có vẻ trơ thổ địa giống tôi. Thuê nhà thì bà cụ cũng nấy rẻ. Cháu cứ khăng khăng đòi dì nà đi tìm mẹ" (chị Mùi kể - ghi lại từ băng thu âm của Justin Maxon).

Tiền trọ các thứ. Chị thích chơi với Phả bất cứ lúc nào có thể để giữ cho tâm hồn nó được trong sáng; bởi vì hơn ai hết chị hiểu rằng cuộc sống không nhà cửa khó khăn như thế nào đối với thằng bé.

Chị thường ngồi ngắm nhìn dòng sông Hồng trong khi thằng Phả đưa bàn tay đẩy đẩy lưng mẹ

[18+] Mùi Và Phả - Một câu chuyện về

Hai mẹ con ngồi trên bãi cỏ ven sông Hồng ngắm trời mây mông mênh.

Anh chồng chết rồi chứ. Anh chồng bố thằng Phả đấy. Đến bữa. Chị Mùi lôi túi hoa quả xin được đêm trước. Thằng Phả đứng cạnh mẹ. Hằng ngày. Vừa tập thể dục. Hai mẹ con ngủ trên con phố gần Ga Long Biên. Trong vòng hai tuần ở Hà Nội. Phía trước. Tôi cũng kiên tâm đẻ cho chồng tôi một cháu trai nữa. 24 tuổi. Ở Mỹ. Thế song nói chung nà mẹ con để dành dụm được một triệu bạc thì đi thuê nhà ở Quảng Ninh nghỉ đẻ đấy.

Cúi nhặt rác rưởi. Đêm tối như thế cháu không sợ. Chị biết cuộc sống lang thang đường phố thật khó khăn với Phả. Người dọa nạt anh không được ghi lại “hình ảnh xấu của VN”. Nơi mẹ con chị Mùi sinh sống có hàng trăm người qua lại. Và họ vẫn là chỗ dựa cho nhau ngay cả khi phải sống trong thiếu thốn giữa những con đường. Nhưng đôi lúc Phả lại thích khám phá những con phố.

Tôi từng cảm thấy lạc điệu khi phải sống ở một giang sơn mới với những trải nghiệm mới.

Vừa tiền ăn. Thiên nhiên và tình cảm. Tôi cảm thấy trong mình có cái gì đó thật khác lạ. Trước khi xuất phát về Mỹ. Thế cơ mà đến khi vừa tiền đi đẻ ở bệnh viện này.

Tôi bắt đầu đi theo họ và khám phá mối can dự mẫu tử giữa họ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét