Thế nhưng bà nội thì bảo vừa. Với chị. Khi ái tình trai gái đang choán hết tâm não trong họ thì con gái còn nghĩ được gì khác. Bà nội hiểu. Chị vội nhổ đánh phì ra mâm: - Cô Vân xào hay kho rau muống đấy? - Dạ. Bà nội thì kêu thịt dai như rẻ rách (ý nói xà xẻo tiền chợ. Hiện nay chị bỏ đó cả tuần lễ chẳng ai dòm nom.
Nhà em xào chị ạ. Vân bế con đi thẳng. Khang trang. " Đức lặng câm. Cá cứ cay là thế nào? Nói thật với bà nội. Anh nằm gục trong phòng suốt cả tuần liền. Đi làm trong cơ quan Nhà nước theo đúng giờ hành chính nên cô có đủ điều kiện coi sóc cho gia đình. Em vẫn giặt đấy chứ. Vân thưa lại: - Con nấu cơm đã rà soát điện.
Với mẹ. Chị chồng thì bảo: Nhà không có bột ngọt à? Chuyện ngày một tệ hại hơn. Miệng méo. Thế rồi Vân sinh con. Tiếng chê bai bay về đến tận nhà mẹ Vân.
Con chịu thua cách sinh hoạt của nhà ta. Mẹ chồng thì kêu nhạt. Vân có nghề. Nhiều khi có hai mẹ con bà khéo léo# định hướng cho con gái cách coi cho thấu. Nước. Đức chạy sang mẹ vợ nhưng chẳng ai biết Vân đi đâu. Vân nghĩ cách phải thoát ra khỏi gia đình này. Biết nhà chồng bắt đầu nhìn xét nét nên các món ăn Vân cho nhạt hơn để ai thích ăn mặn thì chấm thêm nước mắm. Còn bà chị gái thì chu mỏ: Nhà thừa muối! Không còn chịu được cách sống xét nét của gia đình chồng.
Đức cười phá lên. Cơn tam bành nổi lên. Đức tài xế nhưng là xe của nhà và anh chỉ chạy đi lấy hàng. Vân lại rất giỏi nấu ăn nên các món chế biến vừa miệng mọi người trong nhà. Nhưng chuyện đời đâu có đơn giản. Đến bữa cơm ngày thứ bẩy nghe chị khích lệ: - Mày hèn lắm.
Nghe dâu phản ứng mà Đức lại ủng hộ vợ nên hòa khí cũng dịu chứ không găng tay như trước. Vân yêu cầu với chồng xin ăn riêng hoặc xin ở riêng nhưng Đức không đồng ý. Đẹp trai. Trở về nhà anh mở khóa tủ thì Vân viết lại vài dòng chữ: "Em yêu anh nhưng không thể sống trong gia đình có ba bà mẹ chồng như thế được.
Thế mà khi cháu khóc chạy lên. Giao hàng chứ không phải chạy chuyến xa nhà như những lái xe khác. Bà chị gái trước đây cứ tắm giặt là trút bỏ mọi thứ đồ ra. Có những lần đi tắm giặt tìm áo xống lót trong tủ không thấy.
Biết xống áo của mình mình không giặt mà cự nự em là vô lí nên chị đành nén cơn tức lặng lẽ sắn tay làm việc. Một chàng lái xe ngoan hiền. Những bữa cơm sống trực tính. Biết tin con gái yêu Vũ Mạnh Đức. Gắp miếng rau muống đưa vào miệng.
Mẹ Vân rất lấn cấn nhưng rồi các con đã nhất định đến với nhau. Mặc dầu thời kì làm việc của Vân vẫn như cũ. Nấu bếp sáng hoặc lau chùi nhà cửa không được liền tù tù như trước. Mặc dù cơ ngơi nhà Đức không thể chê vào đâu được. Cầm tiền. Cô thưa với mẹ chồng: Công ty cho góp cổ phần để phát triển sinh sản nên nhờ mẹ vay giúp 70 triệu đồng để góp vốn.
Chẩy thịt ra. Nhưng nhà Đức còn bà nội đã ngoài 80 tuổi mẹ và bà chị gái đã qua tuổi "băm" rồi vẫn chưa ai rước.
Vợ bỏ đi thì lấy vợ khác làm gì mà ủ rũ như tàu lá héo vậy. Mẹ chồng rồi chị gái cứ chĩa mũi dùi vào mọi sinh hoạt của Vân. Anh tha lỗi cho em. Khi quay xuống điện đã nhẩy về nốt hâm là sao? Còn nấu các món ăn con vẫn duy trì cho nhạt. Té ra chồng Vân xào chứ không phải cô nhưng đã lỡ kêu rồi nên chị gái lái sang em trai: - Chắc cậu trộn không đều nên miếng rau của tôi không khác gì nắm muối.
: - Lấy ai? Khi nhà có ba bà mẹ chồng. Sống với ba người phụ nữ ba độ tuổi khác nhau này không khác gì ba bà mẹ chồng khó tính: Vậy con gái bà sống làm sao được? Mẹ Vân suy nghĩ. Nằm giữa khu phố đông người lại có hai nơi kinh dinh các mặt hàng gia dụng cao cấp. Chị chạy xuống nhà tắm thì thấy cả đống vẫn nằm im.
Thậm chí có ngày dọn cơm lên rồi. Thức ăn thì chẳng vừa miệng ai. Song vốn là một người mẹ kĩ tính. Nhưng ngay từ bữa cơm chiều bắt đầu có tiếng chê bai. Thế ra là vậy. Tối không thấy vợ về. Để mặc cho cô em dâu xử lí. Bộc trực thật sự mẹ Vân cũng thấy yên lòng. Mua toàn bạng nhạng) mẹ chồng thì nói canh nấu cá rô mà tanh như nhai cá sống. Nồi rất đàng hoàng. Những tháng đầu cuộc sồng khá êm đềm.
Nhà mặt tiền. Thậm chí cháu khóc cũng kêu không biết dỗ con rồi lười chẩy thây. Đến khi nhà Đức đặt vấn đề. Bà bí mật tìm hiểu trước gia đạo nhà Đức.
Như đi vào ngõ cụt. Nhưng hiện nay phải chăm con nên những công việc nhỏ nhặt như giặt áo xống. Chị hét em dâu: - Cô làm gì mà không giặt quần áo? - Vân cười rất vui: Thưa chị. Thời kì dành cho mọi công việc phục vụ gia đình không được như trước.
Trong khi ấy thì bà. Mở vung nồi nguội ngắt còn nguyên gạo. Ai thích ăn mặn thì nêm thêm mắm vậy mà canh vẫn cứ mặn. Dù có phải lội núi trèo non chúng cũng chấp nên bà đành miễn cưỡng gật đầu. Mẹ hiểu và bà chị hiểu được cơ sự thì chuyện cũng quá muộn rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét