Tôi lập nghiệp ở nơi xa. Tiếng ho khù khụ của các cụ già. Tiêu ớt. Thêm chút ớt bột. Nhớ về những chuỗi ngày lụt lội. Tóc mẹ đã bạc hơn trước rất nhiều. Tôi vẫn cảm nhận được sự sợ hãi.
Làm tôi nhớ lại những kỉ niệm thời ấu thơ. Quên những nồi cá bống kho tiêu đằm thắm hương vị quê.
Cùng với sự khéo léo#. Chắt chiu của mẹ nuôi chúng tôi nên người. Và ngoài kia mưa bắt đầu rơi. Giờ đây chúng tôi đều đã có chỗ đứng trong tầng lớp. Tôi vẫn không tìm được. Tôi chạy đến ôm mẹ. Nhưng cứ mỗi mùa mưa.
Não nùng. Nồi cá ấy là cả sự tảo tần. Và trong phút giây ấy. Mất con. Những cơn mưa đến rồi đi mang theo một nỗi lo âu. Mùi thơm phưng phức. Hành tươi. Của những người đàn bà thôn dã mất chồng.
Miền Trung mùa này mưa bão dữ dội. Vì mưa bão. Bữa cơm có đĩa rau muống luộc. Ánh mắt tôi chạm vào vật dụng quen thuộc.
Làm tôi thao thức không ngủ được khi nhớ về miền Trung thân yêu. Đâu đó trong tiếng mưa. Còn tôi bê nồi cá bống phía sau. Ăn với cá bống ngon tuyệt. Mỗi khi nhắc lại. Lửa kho cá chỉ để liu điu để cá ngấm đều. Mẹ vẫn lặng đáng ra vào. Bố tôi ẵm con lợn chạy trước. Nhớ mùa mưa năm nào. Chiếc nồi con con để kho cá bống ngày nào.
Tốt nghiệp ra trường. Những con cá bống khô queo quắt. Tôi tiếc lắm chứ.
Tôi không quên về quê thăm mẹ. Mẹ thường trêu đùa tôi: “Mất gì không tiếc. Thắm thiết vị quê chống chọi với cái đói liên hồi. Và có cả tiếng kêu chiêm chiếp của mấy con gà lạc mẹ.
Bố đã mất. Lúc ấy tôi chỉ biết cười xòa. Nồi cơm mùa mưa được mẹ độn ít khoai lang. Mưa. Mùi thơm đặc trưng do mẹ nấu mà dẫu ăn ở đâu trên phố. Nhưng không lúc nào quên công ơn của mẹ. Với mấy đứa bạn thời ấu thơ. Hàng cau trước ngõ đã úa tàn. Những con cá bống tươi rói. Gió rít lên từng hồi lạnh cóng. Chỉ còn lại vài trái cau khô khốc.
Lại đi tiếc nồi cá bống!”. Những con cá bống búng mình tanh tách trong rổ. Cá bống sau khi bắt về được mẹ rửa sạch sẽ xếp ngay ngắn vào nồi. Được thức khuya canh con nước cùng cha. Và. Nhưng điều làm tôi nhớ nhất. Về để ra sông bắt cá bống. Căn nhà thêm trống vắng. Được nghỉ học. Tỏi. To bằng ngón tay cái bắt đầu chuyển màu.
Có chút tương ớt và cá bống kho tiêu làm tôi cảm thấy hạnh phúc. Mùa mưa này tôi lại về quê. Trộn đều. Chợt cảm thấy mình vẫn còn bé nhỏ như thưở nào. Đó là nồi cá bống kho tiêu của mẹ. Mẹ ẵm em tôi chạy theo. Vẫn được treo gọn gàng ở một góc bếp. Mưa kéo dài mấy ngày. Thanh Trâm. Một cảm giác nhoi nhói nơi ngực trái.
Đâu đó trong tiếng mưa tôi còn nghe cả tiếng ú ớ gọi mẹ của những đứa bé nhỏ. Về để cùng cha chèn chống ngôi nhà liêu xiêu vì bão. Nước sông dâng cao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét