Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Đừng vô mới cập nhật cảm.

Thương cháu đến ngơ ngẩn. Khuôn mặt nhăn nheo. Đứa cháu độc nhất của bà khi đi bán hàng rong trên bãi biển đã vô tình giẫm phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng. Trên tay cầm một chiếc túi cũ đi lại. Dặn dò chúng phải tránh xa bà già khả nghi kia. Tóc bạc trắng. Tránh hiểm nguy cho các cháu bé vui chơi trên bãi biển. Bà mỉm cười với họ nhưng không ai đáp lại. Hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ sững sờ: Bà cụ ấy là người dân ở đây.

Tìm nhặt những mảnh chai. Hai vợ chồng cùng vội chạy ra gọi các con lại. Bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển.

Ăn mặc xuềnh xoàng. Họ bỗng trông thấy một bà cụ già thấp bé. Nghe xong câu chuyện. Sốt cao. Bà cụ dừng lại nhìn mấy đứa trẻ dễ thương đang ngờ ngạc nhìn mình. Vừa đi vừa cỡ rồi đôi khi lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên cát bỏ vào túi. Lúc ăn trưa trong quán ăn tại đó.

Bóng bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển trưa vắng người… Lan Tử (Theo Giftforlife). Bà cụ vẫn lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình.

Họ còn cố ý nói to cho bà nghe thấy để bà ta nên đi chỗ khác. Bà cụ không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm chỉ thấy bà cứ từ từ tiến về phía họ.

Người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời hàm ân thực bụng nhưng bà cụ đã đi rất xa.

Mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc cho vào cái túi mang theo để bỏ đi. Từ dạo ấy. Đưa đi bệnh viện cấp cứu vì bệnh uốn ván nhưng không qua khỏi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét