Sau những vấp ngã
Gi Ja tự biến mình thành nỗi ám ảnh đối với mọi viên chức cấp dưới bởi những đề nghị khắt khe. Seo Jeong càng hiểu đây là môi trường không dễ chịu.
Suy cho cùng cũng là tạo áp lực cho họ hoàn thiện bản thân và làm việc tốt hơn. Gi Ja sẵn sàng bất chấp ắt chuyện cá nhân chủ nghĩa cho sự phát triển và tồn tại của công ty. Để sau những bữa tối “bội thực” thức ăn là dư âm kinh khủng mà viên Xenical để lại. Và cách hành xử có phần tai ác của mình. Đẹp trai mỗi khi nhìn một cô nhóc sáu tuổi đang lạch đạch học bơi ở bể bơi mới phải.
Bởi đơn giản sự việc nằm trong hai chữ “hiểu lầm”. Và rồi tình cảm ấy tiếp thăng hoa. Ký ức về anh nên tô bằng gam màu lấp lánh những nụ cười của cậu thanh niên cao ráo.
Trăn trở của cô cũng chính là vấn đề mà không ít cô gái tỉnh thành thời hiện đại phải đau đầu - những con người bận rộn mà vẫn cô đơn. Giờ anh xuất hiện. Thì đó là: “Một đàn em nhiều tham vọng. Dù không ít lần khổ sở. Không gì quan trọng hơn việc có thể thấu hiểu những người xung quanh.
Trình bày nội tâm. Như những điều xuất hành từ trái tim sẽ đến được với trái tim. Chỉ là bạn có đủ chân tình và nhẫn nại đi tìm nó không thôi.
Với một số người thì tôi nghĩ đó là việc thân thuộc như cơm bữa. Cũng là điểm chung từ cả Gi Ja và Seo Jeong mà mỗi chúng ta đều phải học tập.
Nó cũng sẽ cắn xé không thương tiếc”. Ngay cả Seo Jeong cũng đã từng xin từ nhiệm đến ba lần. Và khi thước đo giá trị cứ đổi thay từng ngày như những thiên hướng thời trang mới.
Những trò lố khôn cùng bẩn thỉu…. Nóng hổi và rất thực. Còn Seo Jeong. Đây là vị trí của tôi”. Sự hào nhoáng của những y phục hàng hiệu đúng mốt luôn có sức hấp dẫn đặc biệt.
Đấy chính niềm ham và dốc khôn cùng mình cho công việc. Cô làm việc với viên chức cấp dưới bằng một tinh thần cầu toàn và “máu lạnh”. Thành đạt. Sáng ý và bản lĩnh. Sự nghiệp và tình. Dù thấy ái ngại cho những kẻ dốc vô cùng đi tìm câu trả lời. Nhưng mỏi mệt và hoang mang không biết phải cân bằng như thế nào. Cụ của tuổi xanh với cuộc sống. Sắc sảo nhưng khét tiếng dữ dằn và độc chiếm.
Và ngay cả gương mặt có nhạt phèo đi nữa cũng toát nên một vẻ phong độ và lịch sự hơn người. Hãy theo đuổi ham. Đầy năng lực và làm việc rất tốt 'nhưng' chỉ cần cảm thấy người nào đó có thể trở nên đối thủ của mình thì cho dù có là ai. Anh vẫn là hình mẫu đàn ông hoàn hảo mà tất tật các cô gái hay các… tờ tùng san đều ước mong lóng: tài năng.
Và Woo Jin. Giúp cho cô những bài phỏng vấn tốt nhất. Bởi lý do sẽ có. Và ký ức đó lại trỗi dậy. Thành công sẽ theo đuổi bạn.
Khiến nhiều nhân vật nức danh xiêu mà cởi mở. Nhưng nó không rối rắm và đáng ghét như cô vẫn nghĩ. Đó là tất tật con đường mà mọi người hoàn toàn có thể chọn khi muốn khẳng định cái tôi của bản thân.
Và điều cuối. Có những phần chìm không hề đẹp đẽ như người ta thường nhìn thấy bên ngoài và suy diễn. Một chàng trai vĩnh viễn trường đoản cú công việc bác sỹ ngoại khoa chỉ bởi chẳng may gặp một tai nạn trong phẫu thuật mà bản thân không cho phép sai lầm và ngày nay đang là bếp trưởng của nhà hàng Seasons.
Bù đắp lại tất cả những thương tổn sâu sắc trong tâm hồn cô lâu nay nay. Cộng với sự chân thành từ tâm hồn. Thế ra cũng có thể cảm thông cho nhau. Bên nhau trọn đời (dự thi cử). Đôi cao gót hàng hiệu trở về nhà thì phó biên tập Gi Ja là một bà mẹ luôn phải gồng mình chịu đựng không ít nỗi đau dằn xé về cậu con nhỏ chậm phát triển và mắc bệnh tim.
Seo Jeong đã nói: “Cuộc sống là một vấn đề khó lý giải. Nhưng vẫn kiên tâm theo đuổi con đường đầy màu sắc chông gai này. Những sự đua tranh vô cùng hà khắc. Seo Jeong đã chứng minh được năng lực của mình và dần trở nên tuyền hơn trong địa hạt báo chí. Cô chiếm được thiện cảm của nhiều đồng nghiệp.
Dù tâm hồn đanh thép thế nào đi chăng nữa cũng sẽ dễ dàng bị sự thực lòng cảm hóa thôi! Hai con người rõ ràng đối ngược nhau. “Cuộc sống không ở nơi nào khác. Nguyễn Kim Chi Bạn đã bao giờ cảm thấy muốn bỏ cuộc khi cứ phải chạy đua với một điều gì đó chưa? Hẳn rồi.
Seo Jeong như cái gai trong mắt phó ban biên tập Gi Ja - một người phụ nữ mẫn cán. Như cô diễn viên hạng A nức tiếng kiêu kỳ Jeong Si Yeong cũng có những phút yếu lòng rơi nước mắt mà không hề diễn; hay nhận ra lúc rũ bỏ bộ cánh thời thượng. Tôi vẫn hiểu sẽ không ai có thể thay thế bản thân họ làm điều này… Ngay từ bây giờ.
Có cả công việc ẩm thực không hề đơn giản. Cô chợt nhận ra. Và trên vớ là niềm ham mê. Cuốn sách xoay quanh câu chuyện của cô phóng viên trẻ Lee Seo Jeong đã làm việc được 8 năm ở tổ hình ảnh của tạp chí thời trang A - một tạp chí nức tiếng về thời trang Pháp.
Ắt hẳn rồi sẽ đạt được mục tiêu. Vẫn luôn là như thế. Cô có thân hình không mấy hút giữa những tín đồ thời trang xung quanh mình và luôn mang một nỗi ám ảnh khi bước lên chiếc cân.
Giờ và nơi này. Từ chính những lý lẽ đó mà phải chăng Gi Ja đã sớm nhận làm bộ làm tịch này nên luôn giao cho Seo Jeong những công việc “khó nhằn” nhất? Hãy đọc nó cùng tôi và tự tạo ra niềm vui công việc cho chính mình! Vài nét về tác giả: Bài đã đăng : Ngôi sao dài (dự đua). Style cho bạn đọc biết sức mạnh của tình cảm con người. Anh của một cuộc hẹn không thành là ký ức bảy năm trước mà Seo Jeong luôn muốn xóa bỏ.
Chẳng hạn bạn là phóng viên của một tạp chí thời trang có tiếng thì bữa nay sẽ chọn y phục nào để bước ra phố nhỉ? Chiếc áo khoác Hermes thứ hạng hay Dior hạng thấp hơn nhưng tự tạo nên xu hướng? Mang giày hiệu Louboutin đế đỏ hấp dẫn hay Jimmy Choo đính đá lóng lánh thì hạp đây? Tôi đang tự thả trí tưởng tượng của mình một tí vào mớ suy nghĩ rắc rối ấy khi vừa đọc cuốn: “Style - Kinh tụng thời trang”.
Dù bị coi là “dốt đặc cán mai” chuyện bếp núc thì cô cũng không ngại xắn tay lên thái cà rốt một tuần để có được cái gật đầu đồng ý phỏng vấn về Doctor Restaurant rồi phát hiện ra một bí mật đằng sau nó.
Dẫu có chút cực đoan. Họ buộc mình phải ra sức chạy theo cập nhật. Bằng giọng văn trẻ trung vấn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét