Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Mọi người đọc Về đi em!.

Nếu em kiên trì thuyết phục mẹ và chứng minh cho mẹ thấy tình của em là có cơ sở

Về đi em!

Đừng bo bo giữ lấy cái tôi cao ngạo của mình. Nhưng thực thụ chị rất buồn và giận vì em cư xử với mẹ như vậy. Tim chị như thắt lại. Làm mẹ. Kinh nghiệm của những người trải đời không hẳn lúc nào cũng đúng.

Không phải là chị không hiểu em. Nhưng cũng không có tức thị chẳng bổ ích gì với những người đi sau. Hai khóe mắt ngân ngấn nước. Giọng mẹ buồn rượi. Chị biết là em rất yêu cô gái đó. Nếu thực thụ em chẳng thể sống thiếu cô gái ấy. Chị nghĩ mẹ cũng vậy. Chị không ngăn cản. Chị nghiệm ra rằng sự bồng bột và bồng bột của tuổi xanh nhiều khi khiến ta phải trả giá rất đắt. Cũng không phải là người không hiểu chuyện.

Nhưng em có quan tâm đến cảm giác của mẹ như thế nào khi nghe chính con trai mình đã rứt ruột đẻ ra và khó nhọc nuôi khôn lớn tuyên bố: “Mẹ đã không đồng ý thì từ nay coi như thường có thằng con này”.

Chị nghĩ là em nên bình tĩnh suy xét những lời mẹ nói. Mẹ không phải là người độc đoán.

Mình mẹ với ngôi nhà trống trải. Chị em mình chưa làm được gì để báo đáp công ơn của mẹ thì cũng đừng làm mẹ thương tổn và đau lòng. Mẹ đã một mình nặng nhọc để nuôi chị em mình lớn lên.

Nhưng chỉ vì mẹ phản đối chuyện em tính làm đám cưới mà em đùng đùng dọn ra ngoài ở. Đêm qua. Mẹ sẽ quạnh vắng biết nhường nào. Em có thể cùng sống cùng chết với người ta. Về với mẹ đi em! Thu Đức. Nhìn cảnh đó. Em quyết bảo vệ tình đến cùng.

Trời mưa lớn như thế nếu chị không ngủ lại. Biết đâu mẹ sẽ thay đổi và ủng hộ. Thế nhưng đã khi nào em lắng nghe và suy nghĩ về lý do mà mẹ phản đối chưa? Chị đã qua cái tuổi của em.

Vậy nên em đừng chấp nê. Điều đó chị không trách. Liệu có coi được không em? Em không muốn người con gái em yêu bị thương tổn. Nhưng chị chỉ mong em đừng đối đầu với mẹ. Nhất là trong hôn nhân. Ai cũng mong muốn điều tốt nhất cho con mình nên khi cảm thấy có cái gì đó bất ổn thì phải lo lắng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét