Thậm chí là dùng quyền lực, uy tín, đồng tiền mình có để chiếm đoạt người mà anh ta cho là xinh đẹp đó
Có những chính khách tự lừa dối mình, rằng như thế là thông thoáng, phong độ, cấp tiến… Thậm chí, họ còn kiêu hãnh vì mình có thể cướp đoạt được người này, người kia và coi đó một chiến công. Xin cảm ơn ông! Minh Khánh (thực hành). Không chỉ ở các nước Á Đông, mà ở các nước phương Tây, thì những bê bối về ái tình đều là vấn đề rất nghiêm trọng, bị dư luận phán xét nhiều.
Sự chiếm hữu khác với rung động, bởi khi người đàn ông nhìn thấy phụ nữ đẹp, cả bên ngoài và cả tâm hồn mà không xúc động thìa là điêu trá. Sự đánh tráo khái niệm của một số chính khách gọi bồ là bạn tri kỷ, bạn tâm giao, một thực tại dễ nhận thấy trong đời sống hiện.
Với những người có trọng trách mà còn thế thì chắc xã hội sẽ thành phổ thông mà chính ra các chính khách tinh thần được điều đó. Sự ích kỷ đến vô đạo đức Liệu trong chuyện này đang manh nha tư tưởng chính khách ở một vị thế nào đó có quyền hưởng thụ và một trong những điều đó là có “người đẹp- bạn tâm giao”? Nhận thức như vậy là quá sai lầm và lỗi. Sự rung động đó là tự nhiên nhưng nếu quá giới hạn thì không còn là sự lãng mạn.
Nhưng bản thân họ lại không nhận ra mà cho đó là thức thời, ông nghĩ sao về điều này? Trong chuyện tình cảm ngoài luồng, ảnh hưởng đến công việc chung tôi nghĩ ai cũng có thể nhận ra nhưng người trong cuộc lại không nhận thức được, thậm chí còn tự lừa dối mình.
Nếu nghĩ như thế thì hoàn toàn sai trái. Với chính khách, khi ông ta là thứ trưởng hoặc bộ trưởng, chủ tịch, bí thơ một tỉnh chả hạn thì cả tầng lớp nhìn vào mối quan hệ tình cảm bê bối, người dân sẽ nghĩ thế nào về hệ thống cán bộ lãnh đạo.
Một chút lãng mạn để thăng hoa trong công việc. Ông nghĩ sao về điều này? Tôi nói chính khách cần sự lãng mạn ở đây là lãng mạn cách mạng.
Chính mối quan hệ cá nhân ấy vô tình làm xấu đi và làm giảm bớt niềm tin của quần chúng. Hoặc ai đó, coi chuyện tình cảm ngoài luồng là. Ông có nghĩ rằng vì công tác cán bộ, vì lối sống nên cấp thiết phải có cuộc chỉnh đốn? Thực trạng một bộ phận chính khách, cán bộ suy thoái đạo đức lối sống nên một mực phải chấn chỉnh và học tập tấm gương đạo đức của Hồ chủ tịch.
Càng ở vị trí cao thì trách nhiệm càng nặng nề hơn, sự hưởng thụ thậm chí cho nên mà bị kém đi. Thậm chí có những người người ta yêu đích thực, cái yêu đó phải giữ mãi trong lòng, phải ngóng cho người mình yêu hạnh phúc. Những chính khách chưa tu dưỡng bản thân, chưa tốt với gia đình thì khó có thể làm tấm gương sáng.
# Vào hệ thống cán bộ của chúng ta. Hậu quả của việc vượt qua ranh giới sự lãng mạn là vỡ lẽ gia đình, bị kỷ luật mất chức, hay tự xin nghỉ hưu nhằm tránh dư luận. Cuộc chống chọi trước thụ động của chính khách phải quyết liệt hơn để làm cho mỗi cán bộ đảng viên phải thẳng băng tu dưỡng đạo đức, lối sống vị Đảng viên đi trước, làng nước đi sau.
Chính khách chỉ giật mình khi bị đưa ra sức luận, bị phê phán. Nhưng hiện có người mới có chút tình cảm tốt đẹp với người khác đã nảy ra ý nghĩa cướp đoạt. Lãng mạn bị tráo khái niệm. Thành sự cướp đoạt Trước đây, ông có nói là chính khách cần có sự lãng mạn nhưng sự lãng mạn hiện nay được hiểu là có “em út”.
Nhưng thưa ông chính khách cũng là con người, họ thấy cái đẹp, thấy cô gái đẹp cũng có quyền rung động? Chúng tôi vẫn nói vui với nhau rằng: Đàn ông nhìn thấy đàn bà đẹp phải thấy trân trọng, phải biết rung động nhưng khi anh khoác lên mình danh xưng chính khách thì phải rung động trong giới hạn như thế nào?.
Bây giờ người ta hiểu, hoặc cố tình tráo khái niệm lãng mạn là thích cô này, thích cô kia và dùng quyền lực của mình để đạt được thị hiếu. Ở đâu đó, chúng ta vẫn gặp nhưng hình ảnh xấu ấy, phải chăng cái tôi đòi hỏi của một bộ phận chính khách hiện đang chạy theo thiên hướng cá nhân? Không phải có nhiều chính khách như thế, thậm chí chỉ một phần trăm thôi, phần nghìn thôi thì người dân cũng cảm thấy là nhiều, thấy như phổ quát.
Chính khách được Đảng, dân chúng tín nhiệm trao trọng trách thì không nên chỉ nghĩ tới việc hưởng thụ ăn ngon, mặc đẹp, gái đẹp.
Đó không phải là lãng mạn mà là sự tha hóa, sự suy thoái. Không phải hễ thấy rung động là anh tìm cách sở hữu, cướp đoạt.
Tức là, anh đã là chính khách có sự ảnh hưởng lớn tới dư luận, xã hội thì phải biết giữ gìn… hình ảnh? Tôi nghĩ điều này là cần thiết và không thay đổi ở bất kỳ thời đại, nhà nước nào. Người chính khách trước phải tề gia, sau đó trị quốc, bình cõi trần. Hiện thời, chúng ta thấy chuyện bê bối tình cảm của chính khách hôm trước tỉnh này, hôm sau tỉnh khác, ngày hôm sau thì cơ quan này, bộ nọ chỉ hơn 1 là số nhiều rồi.
Đó là sự tha hóa, sự ích kỷ! Ông Nguyễn Viết Chức Trong từng lớp hiện thời ta có thể gặp ở địa phương này, ngành khác có những chính khách như vậy? Đó là điều rất đáng buồn, nó báo động sự suy thoái trong đạo đức và lối sống.
Nhưng có vị lại ngông nghênh bữa nay đi với cô này, ngày mai cô khác trẻ trung, xinh đẹp và giới thiệu mỹ miều là bạn tâm giao, tri kỉ… đó là sự ích kỉ vô cùng mà tôi có thể gọi là vô đạo đức. Và không ít chính khách bị chuyện tình yêu, chuyện tây riêng ảnh hưởng đến công việc, thậm chí làm mất sự nghiệp bởi “anh hùng không qua ải mỹ nhân”. Mặc dầu họ vẫn ý thức được rằng đó là sự ích kỉ, sự suy thoái đạo đức nhưng vẫn cố tình lừa dối mình và tiếc rằng tình hình này đang phổ biến.
(ĐSPL) - Xung quanh mối quan hệ giữa chính khách-tri kỷ- mỹ nhân, PV báo ĐS&PL có cuộc bàn luận với ông Nguyễn Viết Chức, Viện trưởng Viện nghiên cứu Thăng Long, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội. Sau khi xuất hiện sự chiếm đoạt ở đâu đó thì hình ảnh chính khách ấy đã bị dư luận đặt một dấu chấm hỏi.
Chính khách tin và chiến đấu cho một tương lai tươi sáng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét